XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
nói với Mạc Hướng Vãn: “Nghe nói đại thiên vương ở Hồng Kông cũng đến đây, em rất muốn có cơ hội được gặp gỡ thần tượng của mình.”
Rất khéo léo, mềm mỏng, Mạc Hướng Vãn thấu hiểu ý muốn của Lâm Tương. Ngay sau đó, Chu Địch Thần cũng gọi điện đến thẳng thắn nói: “Mary, cô xem thế nào sắp xếp hộ tôi một cái. Dạo này biểu hiện của Tương Tương vô cùng xuất sắc, tiến bộ. Cô bé đã lấy Lưu Đức Hoa làm tấm gương lao động rồi đấy!”
Mạc Hướng Vãn xem qua lịch trình biểu diễn gần đây của Lâm Tương rồi nói: “Buổi chiều hôm ấy, Lâm Tương có buổi ký tặng và gặp gỡ fan hâm mộ ở Nam Kinh, đài truyền hình đó đã hẹn gặp và tiến hành phỏng vấn cô ấy ngay vào buổi tối hôm đó.”
“Giá trị của tấm gương lao động chính là ở đấy.”
Xem ra Chu Địch Thần rất ủng hộ điều này, Mạc Hướng Vãn suy nghĩ, dựa vào tốc độ thăng tiến của Lâm Tương gần đây, đơn vị tổ chức đương nhiên là hết sức vui mừng, chắc chắn là đồng ý. Đồng thời, có thể giúp đỡ Lâm Tương để độ phủ sóng của cô ngày càng rộng hơn. Hơn nữa, những chương trình thế này cũng rất phù hợp với Lâm Tương.
Thế nhưng, chỉ khoảng hai tiếng sau, lại có người tìm đến cô vì chuyện này. Con người đó hoàn toàn khiến Mạc Hướng Vãn cảm thấy kinh ngạc, không ngờ chính là Diệp Hâm mà từ trước đến nay vẫn luôn thầm lặng. Gần đây, mức độ phủ sóng của cô phát triển không ngừng, có một vài công ty đĩa hát đã bắt đầu quan tâm, để ý đến Diệp Hâm, đồng thời tìm gặp nói chuyện riêng cùng Mạc Hướng Vãn và người quản lý của Diệp Hâm là Hách Mại. Chỉ có điều, tất cả mọi việc còn chưa chắc chắn, nên cả Mạc Hướng Vãn và Hách Mại đều chưa nói với Diệp Hâm.
Cô đến tìm Mạc Hướng Vãn là có ý muốn y hệt Lâm Tương, khác ở chỗ thái độ của Diệp Hâm khiêm tốn và nhẹ nhàng hơn Lâm Tương nhiều.
Cô nói: “Em xin lỗi, chị Mary, đã làm phiền chị.”
Thái độ này khiến cho Mạc Hướng Vãn đứng ngồi không yên, cô bé này vẫn chưa biết cách nhờ vả người khác, khuôn mặt ngại ngần, tay chân luống cuống nói: “Liệu em đã đủ tư cách tham gia vào buổi nhạc hội này chưa ạ?”
Câu hỏi của Diệp hâm khó trả lời hơn của Lâm Tương rất nhiều, Mạc Hướng Vãn đắn đo suy nghĩ, không thể làm tổn thương một ca sỹ thầm lặng, khiêm nhường thế này được. Cô liền nói: “Tôi sẽ hỏi qua ý kiến của Ban tổ chức.”
Diệp Hâm là người không giỏi việc cầu cạnh người khác, những lúc này lại vô cùng kiên định, cô cắn răng gắng sức nói: “Chị Mary, em thật sự hy vọng chị có thể giúp đỡ em được. Em mới sáng tác một bài hát, chỉ còn thiếu đúng sân khấu để biểu diễn mà thôi.”
Mạc Hướng Vãn trả lời Diệp Hâm với chút an ủi: “Hách Mại vẫn đang tích cực giúp em đi tiếp xúc các công ty sản xuất âm nhạc, em cứ an tâm đi.”
Diệp Hâm cúi rạp đầu xuống, hình như đang rất tức tối, thế nhưng khoảng một vài giây sau, cô bé lại ngẩng lên nói thêm một câu: “Chị Mary, nếu như anh ấy coi trọng và chịu khó cất nhắc thì em cũng không đến nỗi như thế này.”
Mạc Hướng Vãn cảm thấy vô cùng chán nản, cho dù là thân phận của cô hay là của Diệp Hâm thì cũng không nên nói ra những lời như thế. Huống hồ, Diệp Hâm không hề rõ được tình hình thực tế lúc này, tại sao cô ấy có thể hiểu lầm Hách Mại đến vậy chứ?
“Diệp Hâm, em đã ký kết hợp đồng, công ty phát lương cho em, không bao giờ có đạo lý trả tiền mà không lấy lại lợi ích. Em phải tin vào sắp đặt của công ty đối với bản thân. Hách Mại là người quản lý của em, anh ấy sẽ biết rõ con đường nào thích hợp cho em hơn. Em không nên quá vội vã.”
Diệp Hâm nghe xong, đôi mắt gần như đỏ rực lên, khiến cho tâm trạng của Mạc Hướng Vãn cũng bị ảnh hưởng ít nhiều.
Ngày hôm đó phải gọi là không có thiên thời, địa lợi, nhân hòa gì hết. Sắp đến giờ tan làm rồi, lại xảy ra thêm một vụ việc khác nữa.
Trâu Nam chạy đến nói với cô: “Người nhà bé Thôi Hạo Hạo đến hỏi thăm chúng ta, hy vọng thằng bé có thể độc xướng vào buổi lễ bế mạc.”
Mạc Hướng Vãn kinh ngạc hỏi lại: “Cái gì cơ?”
Trâu Nam liền giải thích: “Ông nội của Thôi Hạo Hạo là Thôi Lợi Xuyên đấy.”
Mạc Hướng Vãn hoàn toàn mơ hồ trước cái tên này, Trâu Nam lại tiếp tục bổ sung, lúc ấy cô mới bừng tỉnh hiểu ra, liền nói: “Làm sao có thể thế được? Còn chưa tiến hành cuộc thi cuối cùng mà.”
Trâu Nam khó xử lên tiếng: “Vu tổng đã đích thân quyết định rồi.”
Tiểu Tào bên bộ phận Nhân sự cũng chạy tới cầu cứu: “Mấy đứa trẻ đều khóc bù lu bù loa lên, bây giờ phải làm sao đây?”
Mạc Hướng Vãn và Trâu Nam vội chạy tới nơi, ngoại trừ Thôi Hạo Hạo, năm đứa trẻ còn lại đều nước mắt ngắn nước mắt dài, hai bé gái khóc rất thảm thương. Nói cho cùng, Tống Khiêm cũng là đàn ông, anh chẳng biết phải đối phó với tình cảnh này ra sao, chỉ biết đứng bên than ngắn thở dài.
Trâu Nam cùng Tiểu Tào chia nhau an ủi mấy đứa nhỏ. Mạc Hướng Vãn nhìn thấy Vu Lôi một mình ngồi ôm đầu gối tựa sát bên góc tường, cô cảm thấy vô cùng đau lòng. Mạc Hướng Vãn khá hiểu đứa trẻ này, mạnh mẽ giống hệt như Mạc Phi, thường ngày rất hoạt bát, thế mà lúc này im lìm như vậy, chắc chắn là không ổn rồi.
Cô ngồi xuống trước mặt Vu Lôi, cậu bé mím chặt môi không nói gì, cô nhẹ nhàng, ôn hòa nói với cậu bé: “Vu Lôi, dì Mạc đưa con về nhà được không?”
Vu Lôi vẫn cứ nghiến chặt răng không nói lời nào.
Cô cảm thấy lo lắng, vuốt tóc Vu Lôi rồi nói thêm: “Con đừng buồn nữa, sau này còn nhiều cơ hội mà.”
Vu Lôi ngước đầu lên, đôi mắt trong veo của cậu bé ầng ậng nước, nhưng vẫn cố nhẫn nhịn không để nước mắt tuôn ra, chính vì như vậy mà cô lại càng cảm thấy buồn hơn. Vu Lôi nói: “Dì Mạc ơi, cháu hát rất hay, rất tốt, cháu vẫn luôn chăm chỉ, nghiêm túc hát, tại sao chưa cho thi đã đánh trượt cháu rồi?”
Câu nói vừa dứt, dường như không nhẫn nhịn được nữa, Vu Lôi liền bật khóc lớn tiếng, trông thảm thương hơn bất cứ đứa trẻ nào ở đây.
Mạc Hướng Vãn chẳng thể nào kìm lòng được khi nhìn thấy trẻ con khóc. Mạc Phi rất ít khi khóc, nhưng mỗi lần con khóc cô đều cảm thấy đau lòng vô cùng. Đứa trẻ trước mặt cô lúc này tuy rằng không phải là Mạc Phi, nhưng nhìn thấy Vu Lôi từ khi còn nhỏ cho đến lúc này, cô cũng cảm thấy đau xót. Một đứa trẻ bé bỏng là vậy mà đã phải chịu đựng những quy tắc ngầm trong làng giải trí này, thật quá đỗi thiếu công bằng. Hơn nữa, bọn trẻ đều không phải không rõ sự tình, chỉ có mỗi người lớn vẫn luôn cho rằng trẻ con là dễ lừa gạt mà thôi.
Mạc Hướng Vãn quay sang hỏi Tống Khiêm: “Không còn cách nào khác hay sao? Ít nhất cũng phải cho mấy đứa trẻ đó một cơ hội được cạnh tranh công bằng chứ?”
Tống Khiêm lắc lắc đầu: “Lúc này, mọi người đều lực bất tòng tâm, chỉ hy vọng bọn trẻ nhanh chóng quên đi những việc không vui này thôi.”
Mạc Hướng Vãn tức giận nói: “Tôi phải đi gặp Vu tổng mới được.”
Tống Khiêm liền ngăn cản cô: “Đi cũng vô ích mà thôi, rõ ràng cô đang muốn làm khó cho Vu tổng mà. Hạng mục lần này, Phó Tổng giám đốc Thôi của Đài truyền hình đã giúp đỡ anh ấy, Vu tổng tri ân báo đáp thì có gì là sai chứ? Thực lực của mấy đứa trẻ tương đương nhau, lấy một trong số đó đều không có gì quá đáng hết.”
Mạc Hướng Vãn đứng ngây người ra.
Tống Khiêm quay sang nói với Trâu Nam và Tiểu Tào: “Các cô mau dỗ dành lũ trẻ đi, sau đó đưa chúng về nhà”. Rồi anh quay sang Mạc Hướng Vãn. “Chúng ta cũng đã giữ trọn đ